Chủ nhật09242017

LAST_UPDATE08:15:28 AM

Điều Dưỡng không chỉ là công việc tiêm truyền

May mắn được gặp gỡ và tiếp xúc với một vị giáo sư người Thụy Điển - người mà có 3 người con trai bị khuyết tật trí tuệ từ nhỏ‚ tôi mới hiểu đuợc những trải lòng của một người mẹ và lý do khiến những đề tài nghiên cứu của bà điều hướng đến đối tượng này. Đó như là con đường để tìm ra những phương pháp điều trị mới cho con mình theo cách của một người làm mẹ. Còn đối với riêng tôi‚ đó như là một nguồn cảm hứng mới mẻ của bản thân khi bắt tay vào đề tài nghiên cứu về trẻ khuyết tật trí tuệ tại Đà Nẵng‚ Việt Nam.

dieu duong khong chi la cong viec tiem truyen

Người ta nói rằng: phải đặt tất cả cảm xúc và tinh thần của bản thân vào một việc nào đó thì mới đem lại những giá trị thực sự. Đúng vậy‚ phải thực sự yêu quý trẻ con mới có thể làm việc được trong môi trường trẻ thơ. Khi tôi tiến hành thu thập số liệu trên đối tượng là phụ huynh và trẻ khuyết tật‚ tôi dường như thấu hiểu hơn về những con người‚ những số phận kém may mắn hơn mình. Những câu chuyện trải lòng của các bậc cha mẹ‚ tôi thấy đâu đó hiện lên hình ảnh của vị giáo sư ngày nào‚ họ luôn mong muốn cho con mình được mạnh khỏe và hòa đồng cùng với các bạn nhỏ cùng trang lứa khác. Mặc dù Việt Nam đã có chính sách giáo dục hòa nhập cho trẻ khuyết tật nhưng vẫn còn hạn chế. Những trẻ khuyết tật được đến trường vẫn là con số ít; chỉ ở thành phố hay những gia đình có điều kiện‚ vậy thử hỏi ở nông thôn và những huyện miền núi thì liệu rằng những em bé này có được đến trường và hòa nhập với cộng đồng hay không? Để đuợc đến trường hòa nhập với bạn bè mà những em có gia đình từ Quảng Bình‚ Đắc Lăk xa xôi vào Đà Nẵng học tập; hay có những hoàn cảnh đáng thương của những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi từ nhỏ rồi được người dân nhặt về nuôi; rồi cũng có những trường hợp cha mẹ đi xuất khẩu lao động bỏ em ở nhà với ông bà ngoại chăm sóc; thế nhưng những em nhỏ nơi đây lúc nào cũng vui vẻ và hiện lên nét ngây thơ‚ đáng yêu vốn có. Tôi như thầm cảm ơn những gia đình hay những người thân đã đạo điều kiện cho những em bé này được đến trường để tôi được có một cơ hội hiểu ra những giá trị của cuộc sống mà không sách vở hay trường lớp nào có thể giúp tôi ghi nhớ sâu sắc đến như vậy.

Tôi còn nhớ rằng‚ trong một lần phỏng vấn vị phụ huynh của một em nhỏ bị tự kỷ‚ sau khi nhờ ông giúp đỡ hoàn thành bộ câu hỏi phỏng vấn‚ tôi nán lại ít phút để hỏi ông những suy nghĩ‚ mong muốn của một người làm cha cho cô con gái của mình‚ ông nói mà rưng rưng nước mắt: “Tôi ước gì có thể mua được cho nó chiếc xe đạp‚ tôi thèm nhìn thấy nó đạp xe đến trường như bạn bè trong xóm”. Lời nói của ông như đã chạm đến trái tim tôi. Ôi! Sao mà tình cảm của ông lại giản đơn và mộc mạc đến thế. Tôi tự hỏi với bản thân mình rằng liệu đây có chính là những tâm sự mộc mạc và những khao khát bé nhỏ của những bậc phụ huynh nghèo có con bị khuyết tật hay không? Chợt những hình ảnh của những em nhỏ như ùa về trong tâm trí tôi. Còn nhớ hình ảnh của cậu bé sáng nào cũng vậy‚ khi tôi đến trường lấy số liệu thì lúc nào cũng chạy ngay đến kéo tay tôi đòi mở bình xăng trong xe của bác bảo vệ trường. Rồi những em bị tự kỷ ngồi trong góc nhỏ của lớp học hay những em nghich phá những công cụ phỏng vấn của tôi. Tất cả đã làm nên những kỷ niệm thật đẹp của đợt phỏng vấn lần đó.

“Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” ‚ phải nói rằng tôi thật sự ngưỡng mộ những người thầy‚ người cô đã dìu dắt những em nhỏ này thành người. Các em học bán trú‚ số ít nhà xa thì nội trú tại trường‚ dường như truờng học như là ngôi nhà thứ hai của các em; thầy cô‚ bạn bè như là người cha‚ người mẹ và những người anh chị trong đại gia đình của các em. Từng miếng ăn‚ con số hay cái chữ của các em nơi đây được chăm sóc và dạy dỗ một cách tận tình và chu đáo. Tôi thiết nghĩ rằng phải là những con người không chỉ có chuyên môn giỏi mà họ còn là những người có tâm với nghề giáo và yêu trẻ con mới làm được công việc tưởng chừng như đơn giản mà lại vĩ đại đến như vậy.

Tôi muốn lưu giữ những hình ảnh và tình cảm đối với các em nhỏ và các thầy cô thật đẹp trong lần thu thập số liệu lần này. Nó như là tiền đề và nền tảng để tôi có thể tiếp tục làm những nghiên cứu chuyên sâu trong lĩnh vực này. Với hy vọng những bài viết của tôi có thể đem đến cho mọi người sự cảm thông hơn về những số phận kém may mắn của những em nhỏ và hơn hết sẽ có nhiều sự hỗ trợ của nhà nước‚ cá nhân trong nước và quốc tế. Tôi thầm cảm ơn vị giáo sư ngày nào đã giúp tôi có đuợc nguồn cảm hứng để rồi từ đó tôi có thể làm những công việc ý nghĩ bằng niềm đam mê và bằng trái tim của mình.

Điều dưỡng là một nghề cao quý trong những nghề cao quý của xã hội. Là một người đứng bục giảng cho những bạn trẻ, những người Điều dưỡng viên tương lai, hơn ai hết tôi muốn truyền tới lòng yêu nghề, sự nhiệt huyết, và cả những câu chuyện trong nghề đã đi qua trong cuộc sống của tôi để các bạn có thể không ngừng học hỏi và tiến xa trong ngành nghề của mình.  

TRƯỜNG TRUNG CẤP BÁCH KHOA SÀI GÒN
Trụ sở chính: 83A Bùi Thị He, Khu phố 1, Thị trấn Củ Chi, TP.HCM  
Cơ sở 2: Số 1A Nguyễn Văn Lượng, Phường 06, Quận Gò Vấp, TP.HCM
vach ngan ve sinh mfc

Truong trung cap, truong trung cap duoc tphcm  Hoc duoc si o dau, nganh duoc si trung cap,  tuyen sinh trung cap duoc tphcm tuyen sinh, thi cong vach ngan ve sinhtrung cap duocbach khoa sai gon, y sĩ đa khoa, điều dưỡng đa khoa, duoc si, Y sĩ, vach nan van phong, dieu duong,  ke toan doanh nghiep, tuyen sinh trung cap duocquan tri mang may tinh, su pham mam non, xay dung dan dung, trung cap su pham mam nonquan tri mang, trung cap y, vai thun,  phieu xet tuyen trung cap, vach ngan ve sinh compacttuyen sinh trung cap y tphcm, trung cấp mầm non, sư phạm mầm non, tuyen sinh trung cap ke toantuyen sinh trung cap mam non, tuyen sinh lien thong dai hoc dieu duong, tuyen sinh lien thong Cao đẳng Dược, tuyen sinh lien thong y duoc, trung cap bach khoa tphcm